spot_img

Ngày 02/11: Lễ các đẳng linh hồn

Ngày 2 tháng 11
CẦU CHO CÁC TÍN HỮU ĐÃ QUA ĐỜI

Anh chị em thân mến,

Ngày hôm qua chúng ta đã mừng các thánh. Hôm nay chúng ta nhớ đến Giáo Hội đau khổ nơi những người anh chị em chúng ta đang cần được thanh luyện để được xứng đáng một phần nào với sự thánh thiện tuyệt đối của Chúa. Hôm nay và cả trong tháng này chúng ta hãy dành tất cả những công phúc và những lời cầu nguyện của chúng ta để giúp các Ngài. Chắc là khi được về cõi vĩnh hằng các ngài sẽ không quên ơn chúng ta.

Giáo Hội tạo dịp để cho chúng ta nhớ đến những người đã ra đi, ra đi trong chiến thắng trọn vẹn như các thánh, hay ra đi mà chưa đạt được đích cùng như các đẳng linh hồn nơi luyện tội không phải Giáo Hội chỉ nhắc nhớ chúng ta nhớ đến bổn phận của chúng ta đối với những người đã chết nhưng Giáo Hội còn muốn chúng ta qua đó mà nhớ đến chính chúng ta.

Nhớ cái gì?

1. Nhớ rằng cuộc sống này là cuộc sống có cùng có tận. Và đàng sau cuộc sống này sự sống vẫn tiếp tục.

Bằng một câu chuyện rất dễ hiểu trong Tin Mừng của thánh Luca, câu chuyện về người phú hộ giàu có và Lagiarô khó nghèo, Chúa đã muốn bảo cho chúng ta rằng đàng sau cuộc sống này sự sống vẫn tồn tại.

Như vậy chết là một sự thật mà con người không thể không nghĩ tới.

Trong cái khoảng mênh mông vô vùng của thời gian và không gian chúng ta chẳng là cái gì cả.

Trong một bài suy niệm về sự chết Đức Cha Bossuet đã nói: “Tôi sống được 80 năm hay có thể hơn nữa thí dụ 100 năm. Trở về với quá khứ, đã có lúc tôi không có. Nhìn về tương lai sẽ có lúc không còn tôi. Thời gian tôi sống chỉ là một khoảng thời gian rất hẹp trong cái khoảng mênh mông của thời gian. Tôi không là gì hết. Cái khoảng nhỏ hẹp không thể phân biệt tôi với hư vô và với nơi tôi phải đi tới”

Theo thống kê thì trung bình mỗi ngày có hơn 200.000 chết. Mỗi giờ hơn 8000 người. Mỗi phút hơn 130 và mỗi giây từ 2-3 người.

Quan Homidas người Ba tư, hồi đế quốc Ba tư còn giàu có vào hàng nhất nhì trên thế giới, một lần đi viếng Roma. Quan được chính vua Constantino hướng dẫn đi tham quan một vòng kinh thành Rôma. Nhà vua chỉ cho quan thấy những cảnh lộng lẫy và hy hoàng rực rỡ của kinh thành. Quả thực là Roma rất đẹp.

Sau cuộc tham quan Vua Constantinô muốn biết về cảm tưởng của quan, quan mỉm cười nói: “Điều tôi rất lấy làm lạ là ở một kinh thành lớn lao, đẹp đẽ và giàu có như thế này mà người ta cũng phải chết như ở những nơi khác”

Vâng chẳng có chỗ nào mà người ta không phải sự chết.

2. Nếu sự chết là như thế thì thái độ của chúng ta sẽ phải như thế nào?

a. Có nhiều người bi quan, bi quan đến mức độ muốn đầu hàng cái chết. Từ thái độ đó người ta bị dẫn đến một thái độ khác đó là người ta cho cuộc đời này là phi lý. Dù có sống như thế nào đi nữa rồi cũng kết cùng rồi cũng phải chết. Cuộc sống trở thành một thực tại phi lý hơn bất cứ một thực tại nào khác ở cõi đời này. Kết quả là một cuộc sống buông thả, muốn ra sao thì ra.

Đây quả là một thái độ nguy hiểm. Và chắc chắn đó không phải là thái độ của những người tin. Sống cuộc đời buông thả không những không thể đạt đến hạnh phúc đời đời như lời thánh Phaolô cảnh cáo mà ngay tại đời này cuộc sống như thế cũng đáng bị lên án một cách nặng lời.

b. Có người lại có thái độ khác. Họ dửng dưng trước sự chết. Họ không muốn nhìn vào sự chết như là một sự thật. Họ thản nhiên để cho cuộc đời của họ chìm sâu vào sự tận hưởng những giây phút của hiện tại mà không cần biết đến tương lai.

Đây cũng không phải là thái độ của những người tin như chúng ta.

Trên mộ của một người giàu có người ta đọc thấy một câu như thế này: “Đây là mộ của một người dại dột đã sống mà không biết tại sao mình sống”

Một trong những câu chuyện hay người ta thường kể để răn dạy người đời là câu chuyện ông vua giàu có với chú hề. Truyện như thế này: “Có một ông vua kia sống một cuộc đời giàu sang phú quí. Ông sống như là không hề biết đến tương lai. Ông cũng chẳng màng đến thế giới mai sau. Trong hoàng cung có một chú hề chuyên giúp vui cho ông mỗi khi ông cần tới. Theo nhà vua thì tên hề này là một người biết đem lại niềm vui cho những người khác nhưng lại là một người rất ngu đần. Một ngày kia không hiểu vì tức giận với anh ta truyện gì mà nhà vua cho gọi anh hề tới rồi trao cho anh ta một cây gậy gọi là thanh trượng quyền của nhà vua và nói với anh ta: “Ngươi hãy đi tìm cho ta một người ngu hơn ngươi – trao cây gậy này cho nó, rồi ta sẽ trọng thưởng cho ngươi.” Chú hề nhận cây gậy và cố gắng đi tìm nhưng tìm mãi cũng không ra.

Thời gian qua đi. Tuổi già đến lúc nào nhà vua cũng không biết. Đến khi lực đã cạn, sức đã kiệt ông cảm thấy ngày ông gần đất xa trời không còn bao xa, ông cho gọi chú hề đến và tâm sự với anh ta:

* Trẫm sắp sửa đi một chuyến đi thật xa.

– Dạ thưa Đức Vua đi tới đâu cơ ạ.

* Ta cũng không biết nữa.

– Dạ thưa đi như vậy rồi bao giờ Đức Vua trở về?

* Không bao giờ , không bao giờ con ạ.

Anh hề là một người ngu nhưng trong trường hợp này anh lại có một phán đoán rất chính xác. Anh nhẹ nhàng đặt cây gậy mà trước kia nhà vua đã trao cho anh vào ngay bàn tay Đức Vua rồi thinh lặng bước ra, lòng cảm thấy nhẹ nhàng và vui sướng vì đã tìm thấy được một người còn ngu hơn mình mà người đó lại là chính ông vua trước kia đã tự hào là mình thông minh hơn anh gấp trăm gấp vạn lần anh ta.

c. Vậy thì dâu là thái độ của chúng ta. Đây là thái độ mà chính Chúa Giêsu đã dậy: Hãy tỉnh thức.

Chúng ta không đầu hàng sự chết.

Chúng ta không lẩn trốn sự chết, coi nó như không có trong cuộc đời, nhưng chúng ta cam đảm đối diện với nó bằng tất cả lòng tin yêu và phó thác của chúng ta nơi Tình yêu của Thiên Chúa.

Chính Chúa Giêsu đã quả quyết với chúng ta: “Thiên Chúa không phải là Chúa của người chết nhưng là Thiên Chúa của người sống”.

Cuộc đời của Đức Thánh Cha Gioan XXIII để lại cho chúng ta nhiều câu chuyện rất cảm động. Một trong những câu chuyện đó là câu chuyện lúc Ngài sắp lìa đời. Theo lời kể của Cha thư ký riêng của Ngài thì hôm đó trước khi Ngài nhắm mắt từ giã cuộc đời Ngài còn đủ nghị lực để nói với những anh em của ngài: Ông Xavier, Joseph. Alfred và bà Assunta:

“Đừng lo sợ cho tôi,

Tôi sẵn sàng, rất sẵn sàng.

Ở trên trời chúng ta vẫn tiếp tục yêu thương nhau.

Bây giờ không phải là lúc khóc.

Đây là phút vui mừng và vinh quang.

Tôi theo sát sự chết từng phút.

Nó từ từ đang tới.

Tôi rất bình an, ao ước được thoát ly khỏi xác thịt này và về cùng Chúa.

Lạy Chúa Giêsu

Chúa ưa thích đến với con

Như chân lý để dạy cho con biết tin

Như sự sống để dạy cho con biết sống

Như Ánh sáng để dạy con biết chiếu tỏa

Như Tình yêu để dạy con biết yêu thương

Như Niềm vui để dạy con biết ban phát

Như Bình an dạy con biết sống chan hòa

*Nhưng lạy Chúa Giêsu

Có những ngày con cảm thấy đời sống thật nặng nề

Có những lúc con muốn buông xuôi

Để mặc cho dòng đời đưa đẩy

Có những khoảng thời gian

Con như mảnh đất khô khan cằn cỗi

* Xin cho con ánh sáng của Chúa

Để con biết lối mà đi

Xin cho con tấm bánh của Chúa

Để con đủ sức mà dấn bước

Xin cho con Lời của Chúa

Để con luôn vững một niềm tin

Xin cho con sự sống của Chúa

Để con lấy lại niềm hăng say, sự tươi tắn

Niềm vui và sáng tạo

*Lạy Chúa Giêsu

Con thấy con cần Chúa

Trong mọi giây phút của cuộc đời

Ước gì cuộc đời của con

Được rập khuôn cuộc đời của Chúa

Để con biết sống như lòng Chúa ước mong

Và sau cuộc đời này

Con được hợp hoan

Cùng với anh chị em con

Trong Nhà Cha trên trời Amen.

Nguồn: TGP Sài Gòn

BÀI LIÊN QUAN

spot_img

Ý CẦU NGUYỆN THÁNG 12-2023

"Cầu cho người khuyết tật"

 Xin cho những người khuyết tật được xã hội quan tâm cách đặc biệt, và các tổ chức giáo dục cung cấp những chương trình hòa nhập, để tăng cường sự tham gia tích cực của họ.

 

 

- Advertisement -spot_img

BÀI MỚI NHẤT

Ngày 02/11: Lễ các đẳng linh hồn

Ngày 2 tháng 11
CẦU CHO CÁC TÍN HỮU ĐÃ QUA ĐỜI

Anh chị em thân mến,

Ngày hôm qua chúng ta đã mừng các thánh. Hôm nay chúng ta nhớ đến Giáo Hội đau khổ nơi những người anh chị em chúng ta đang cần được thanh luyện để được xứng đáng một phần nào với sự thánh thiện tuyệt đối của Chúa. Hôm nay và cả trong tháng này chúng ta hãy dành tất cả những công phúc và những lời cầu nguyện của chúng ta để giúp các Ngài. Chắc là khi được về cõi vĩnh hằng các ngài sẽ không quên ơn chúng ta.

Giáo Hội tạo dịp để cho chúng ta nhớ đến những người đã ra đi, ra đi trong chiến thắng trọn vẹn như các thánh, hay ra đi mà chưa đạt được đích cùng như các đẳng linh hồn nơi luyện tội không phải Giáo Hội chỉ nhắc nhớ chúng ta nhớ đến bổn phận của chúng ta đối với những người đã chết nhưng Giáo Hội còn muốn chúng ta qua đó mà nhớ đến chính chúng ta.

Nhớ cái gì?

1. Nhớ rằng cuộc sống này là cuộc sống có cùng có tận. Và đàng sau cuộc sống này sự sống vẫn tiếp tục.

Bằng một câu chuyện rất dễ hiểu trong Tin Mừng của thánh Luca, câu chuyện về người phú hộ giàu có và Lagiarô khó nghèo, Chúa đã muốn bảo cho chúng ta rằng đàng sau cuộc sống này sự sống vẫn tồn tại.

Như vậy chết là một sự thật mà con người không thể không nghĩ tới.

Trong cái khoảng mênh mông vô vùng của thời gian và không gian chúng ta chẳng là cái gì cả.

Trong một bài suy niệm về sự chết Đức Cha Bossuet đã nói: “Tôi sống được 80 năm hay có thể hơn nữa thí dụ 100 năm. Trở về với quá khứ, đã có lúc tôi không có. Nhìn về tương lai sẽ có lúc không còn tôi. Thời gian tôi sống chỉ là một khoảng thời gian rất hẹp trong cái khoảng mênh mông của thời gian. Tôi không là gì hết. Cái khoảng nhỏ hẹp không thể phân biệt tôi với hư vô và với nơi tôi phải đi tới”

Theo thống kê thì trung bình mỗi ngày có hơn 200.000 chết. Mỗi giờ hơn 8000 người. Mỗi phút hơn 130 và mỗi giây từ 2-3 người.

Quan Homidas người Ba tư, hồi đế quốc Ba tư còn giàu có vào hàng nhất nhì trên thế giới, một lần đi viếng Roma. Quan được chính vua Constantino hướng dẫn đi tham quan một vòng kinh thành Rôma. Nhà vua chỉ cho quan thấy những cảnh lộng lẫy và hy hoàng rực rỡ của kinh thành. Quả thực là Roma rất đẹp.

Sau cuộc tham quan Vua Constantinô muốn biết về cảm tưởng của quan, quan mỉm cười nói: “Điều tôi rất lấy làm lạ là ở một kinh thành lớn lao, đẹp đẽ và giàu có như thế này mà người ta cũng phải chết như ở những nơi khác”

Vâng chẳng có chỗ nào mà người ta không phải sự chết.

2. Nếu sự chết là như thế thì thái độ của chúng ta sẽ phải như thế nào?

a. Có nhiều người bi quan, bi quan đến mức độ muốn đầu hàng cái chết. Từ thái độ đó người ta bị dẫn đến một thái độ khác đó là người ta cho cuộc đời này là phi lý. Dù có sống như thế nào đi nữa rồi cũng kết cùng rồi cũng phải chết. Cuộc sống trở thành một thực tại phi lý hơn bất cứ một thực tại nào khác ở cõi đời này. Kết quả là một cuộc sống buông thả, muốn ra sao thì ra.

Đây quả là một thái độ nguy hiểm. Và chắc chắn đó không phải là thái độ của những người tin. Sống cuộc đời buông thả không những không thể đạt đến hạnh phúc đời đời như lời thánh Phaolô cảnh cáo mà ngay tại đời này cuộc sống như thế cũng đáng bị lên án một cách nặng lời.

b. Có người lại có thái độ khác. Họ dửng dưng trước sự chết. Họ không muốn nhìn vào sự chết như là một sự thật. Họ thản nhiên để cho cuộc đời của họ chìm sâu vào sự tận hưởng những giây phút của hiện tại mà không cần biết đến tương lai.

Đây cũng không phải là thái độ của những người tin như chúng ta.

Trên mộ của một người giàu có người ta đọc thấy một câu như thế này: “Đây là mộ của một người dại dột đã sống mà không biết tại sao mình sống”

Một trong những câu chuyện hay người ta thường kể để răn dạy người đời là câu chuyện ông vua giàu có với chú hề. Truyện như thế này: “Có một ông vua kia sống một cuộc đời giàu sang phú quí. Ông sống như là không hề biết đến tương lai. Ông cũng chẳng màng đến thế giới mai sau. Trong hoàng cung có một chú hề chuyên giúp vui cho ông mỗi khi ông cần tới. Theo nhà vua thì tên hề này là một người biết đem lại niềm vui cho những người khác nhưng lại là một người rất ngu đần. Một ngày kia không hiểu vì tức giận với anh ta truyện gì mà nhà vua cho gọi anh hề tới rồi trao cho anh ta một cây gậy gọi là thanh trượng quyền của nhà vua và nói với anh ta: “Ngươi hãy đi tìm cho ta một người ngu hơn ngươi – trao cây gậy này cho nó, rồi ta sẽ trọng thưởng cho ngươi.” Chú hề nhận cây gậy và cố gắng đi tìm nhưng tìm mãi cũng không ra.

Thời gian qua đi. Tuổi già đến lúc nào nhà vua cũng không biết. Đến khi lực đã cạn, sức đã kiệt ông cảm thấy ngày ông gần đất xa trời không còn bao xa, ông cho gọi chú hề đến và tâm sự với anh ta:

* Trẫm sắp sửa đi một chuyến đi thật xa.

– Dạ thưa Đức Vua đi tới đâu cơ ạ.

* Ta cũng không biết nữa.

– Dạ thưa đi như vậy rồi bao giờ Đức Vua trở về?

* Không bao giờ , không bao giờ con ạ.

Anh hề là một người ngu nhưng trong trường hợp này anh lại có một phán đoán rất chính xác. Anh nhẹ nhàng đặt cây gậy mà trước kia nhà vua đã trao cho anh vào ngay bàn tay Đức Vua rồi thinh lặng bước ra, lòng cảm thấy nhẹ nhàng và vui sướng vì đã tìm thấy được một người còn ngu hơn mình mà người đó lại là chính ông vua trước kia đã tự hào là mình thông minh hơn anh gấp trăm gấp vạn lần anh ta.

c. Vậy thì dâu là thái độ của chúng ta. Đây là thái độ mà chính Chúa Giêsu đã dậy: Hãy tỉnh thức.

Chúng ta không đầu hàng sự chết.

Chúng ta không lẩn trốn sự chết, coi nó như không có trong cuộc đời, nhưng chúng ta cam đảm đối diện với nó bằng tất cả lòng tin yêu và phó thác của chúng ta nơi Tình yêu của Thiên Chúa.

Chính Chúa Giêsu đã quả quyết với chúng ta: “Thiên Chúa không phải là Chúa của người chết nhưng là Thiên Chúa của người sống”.

Cuộc đời của Đức Thánh Cha Gioan XXIII để lại cho chúng ta nhiều câu chuyện rất cảm động. Một trong những câu chuyện đó là câu chuyện lúc Ngài sắp lìa đời. Theo lời kể của Cha thư ký riêng của Ngài thì hôm đó trước khi Ngài nhắm mắt từ giã cuộc đời Ngài còn đủ nghị lực để nói với những anh em của ngài: Ông Xavier, Joseph. Alfred và bà Assunta:

“Đừng lo sợ cho tôi,

Tôi sẵn sàng, rất sẵn sàng.

Ở trên trời chúng ta vẫn tiếp tục yêu thương nhau.

Bây giờ không phải là lúc khóc.

Đây là phút vui mừng và vinh quang.

Tôi theo sát sự chết từng phút.

Nó từ từ đang tới.

Tôi rất bình an, ao ước được thoát ly khỏi xác thịt này và về cùng Chúa.

Lạy Chúa Giêsu

Chúa ưa thích đến với con

Như chân lý để dạy cho con biết tin

Như sự sống để dạy cho con biết sống

Như Ánh sáng để dạy con biết chiếu tỏa

Như Tình yêu để dạy con biết yêu thương

Như Niềm vui để dạy con biết ban phát

Như Bình an dạy con biết sống chan hòa

*Nhưng lạy Chúa Giêsu

Có những ngày con cảm thấy đời sống thật nặng nề

Có những lúc con muốn buông xuôi

Để mặc cho dòng đời đưa đẩy

Có những khoảng thời gian

Con như mảnh đất khô khan cằn cỗi

* Xin cho con ánh sáng của Chúa

Để con biết lối mà đi

Xin cho con tấm bánh của Chúa

Để con đủ sức mà dấn bước

Xin cho con Lời của Chúa

Để con luôn vững một niềm tin

Xin cho con sự sống của Chúa

Để con lấy lại niềm hăng say, sự tươi tắn

Niềm vui và sáng tạo

*Lạy Chúa Giêsu

Con thấy con cần Chúa

Trong mọi giây phút của cuộc đời

Ước gì cuộc đời của con

Được rập khuôn cuộc đời của Chúa

Để con biết sống như lòng Chúa ước mong

Và sau cuộc đời này

Con được hợp hoan

Cùng với anh chị em con

Trong Nhà Cha trên trời Amen.

Nguồn: TGP Sài Gòn

BÀI LIÊN QUAN

THÁNG 3 - THÁNG KÍNH THÁNH GIUSE

GIUSE - ĐẤNG CÔNG CHÍNH

Ý CẦU NGUYỆN THÁNG 05-2023

"Cầu cho các phong trào và các nhóm trong Giáo hội"

 Xin cho các phong trào và các nhóm trong Giáo hội, mỗi ngày tái khám phá sứ mạng loan báo Tin mừng của mình, biết dùng các đặc sủng để phục vụ cho các nhu cầu thế giới.

 

 

 

Ý CẦU NGUYỆN THÁNG 05-2023

"Cầu cho các phong trào và các nhóm trong Giáo hội"

 Xin cho các phong trào và các nhóm trong Giáo hội, mỗi ngày tái khám phá sứ mạng loan báo Tin mừng của mình, biết dùng các đặc sủng để phục vụ cho các nhu cầu thế giới.

 

 

 

- Advertisement -spot_img

BÀI MỚI NHẤT